Mẫn và tôi : Tiểu thuyết
Ai đã đọc tiểu thuyết này chắc hẳn không thể quên được nỗi đau chiến
tranh cũng như mối tình đẹp như thơ của người chiến sĩ cách mạng. Đó là
hiện thực chiến tranh tàn khốc và vượt lên trên những đau thương mất mát
là những con người hết mình vì đất nước. Thời gian đã trôi qua nhưng
những gì mà cuốn tiểu thuyết ấy để lại trong tôi vẫn còn đó. Ngày ấy tôi
cầm cuốn sách lên chỉ vì trí tò mò của một học sinh lớp 8 và ngay lập
tức tôi bị cuốn vào đó. Có lẽ nhờ thế mà tôi mới có cái nhìn chính xác
hơn về thời mưa bom bão đạn đã qua, nhưng đó không hẳn là lí do để một
học sinh yêu thích một tác phẩm. Có thể do tôi đã đọc nhiều lần và cứ
mỗi lần như vậy tôi lại phát hiện ra nhiều điều hay, chỉ đơn giản vậy
thôi cũng đủ để một đứa trẻ thần tượng một cái gì đó. Và cuốn sách trở
người bạn thân đến nỗi khi nào rãnh rỗi tôi lại ngồi tưởng tượng đoạn
kết rồi bật cười khi nhớ đến những tình huống hài hước. Đôi khi tôi còn
tưởng như câu chuyện có thật và ở một nơi nào đó anh Thiêm và chị Mẫn
giờ đã thành ông thành bà đang ngồi kể cho bầy cháu nội ngoại nghe
chuyện đời xưa. Thế rồi một ngày tôi tình cờ nhìn thấy trên mạng một bài
viết " mối tình đầy chất thơ của nhà văn Phan Tứ " và một số bài liên
quan đến ông, lúc đó tôi đã nghĩ chẳng lẽ những gì mình suy đoán là sự
thật ư? Vui quá. Nhưng niềm vui đó chưa kéo dài được bao lâu thì tôi
biết được tất cả những gì tôi nghĩ đều là tưởng tượng vì đơn giản : câu
chuyện là sự thật.
| Title: | Mẫn và tôi : Tiểu thuyết |
| Authors: | Phan, Tứ |
| Keywords: | Tiểu thuyết Văn học Việt Nam |
| Issue Date: | 2007 |
| Publisher: | Đại học Quốc gia Hà Nội |
| Description: | tr. 748-1287 |
| URI: | http://repository.vnu.edu.vn/handle/VNU_123/21937 |
| Appears in Collections: | Những tác phẩm văn học đoạt giải thưởng Hồ Chí Minh |

Nhận xét
Đăng nhận xét